Em là Trần Danh Thuần sinh viên Ngữ Văn Khóa 29 (1994 - 1998) cô giáo Nga chủ nhiệm. Trong tuần lễ nóng trước ngày 30/10 Hội Khoa, em cũng muốn gửi gắm và chia sẻ nhiều lắm tình cảm, tri ân, tự hào về Khoa, Nhà trường, thầy cô và các thế hệ sinh viên. Chúng em đang nỗ lực cho việc tập hợp bạn học Tri ân thầy cô và Khoa ngày 30/10. Trước đó, chúng em sẽ tổ chức Hội khóa 29 (29/10). Em gửi một số tình cảm qua những dòng cảm xúc những tháng ngày học ở ĐHSPTN (1994 - 1998) và công tác ở Trường THPT Hoàng Quốc việt TP Yên Bái (1999-2011). Từ 2012 đến nay em đã chuyển ngành, hiện nay em đang làm Phó trưởng phòng Dân tộc Tôn  giáo, Ban Dân vận Tỉnh Ủy Yên Bái. 

MUỐI

(Nhân đọc “Thương lắm” của nhà giáo Vĩnh Truyền P.HT trường Nguyễn Huệ)

Nhận quyết định đi làm

Bao người nhỏ to

Nghề cao quý trong những nghề cao quý!

Băn khoăn là những nghề nào?

Ai sống mà không làm việc

Nặng nhẹ ít nhiều... cũng bởi mưu sinh

Không còn đúng nữa ư nhất nghệ tinh nhất thân vinh?

Bao học trò vẫn phải vừa học vừa giúp đỡ mẹ cha

để có mấy nghìn kịp đóng học thêm kiến thức.

Bốn mươi lăm phút cố ngấm vào đầu

Sáng mai thôi em lại phải trình bày tinh hoa nhân loại.

Nhà em còn một mái...

Mẹ đi chợ sớm không kịp thổi cơm.

May còn gói mì tôm

Em chống chọi cả một ngày tám tiết.

Nắng nóng, hanh khô, xuân rồi ngày rét

Kỳ thi trôi qua không ưu tiên

Hoa cả mắt cột đỗ chẳng thấy tên

Nhìn trước nhìn sau bao ngơ ngáo

Nhạt thếch động viên nhau...

Hơn chục năm đứng lớp mà như mới lần đầu

Cúi xin làm hạt muối

Cạnh bếp.

Mỗi lúc nổi lửa thổi cơm

Để được mong vừa cho những đàn em khôn lớn.

(Viết cho đề tài giáo dục đào tạo trong sự nghiệp đổi mới)

 

VIẾT CHO LỚP CHỦ NHIỆM

                                                             Lớp B - K I (1999 - 2002)

 

Ra trường rồi thầy sẽ nhớ các em

Những học trò lớp B khóa một

Thầy sẽ kể về các em thật tốt

Đoàn kết, học chăm kính trọng thầy cô.

 

Tuổi thần tiên qua như một giấc mơ

Thầy luôn cười nhìn các em khôn lớn

Không bao giờ quên dù công việc bận

Theo từng bước chân trên mọi nẻo đường.

 

Các em ơi! Phượng rực cháy sân trường

Trong tiếng ve cười đùa tinh nghịch

Túm năm tụm ba trao dòng lưu biệt

Thảng thốt xoe tròn chia tay rồi ư?

 

Những cái tên vừa thực vừa hư

Cứ chập chờn ảo mờ trong trí nhớ

Thầy sợ lắm cốc pha lê bị vỡ

Những giọt nước rơi rơi trên đất không màu.

 

Cũng đến lúc thầy - trò phải xa nhau

Để thắp sáng tương lai đất nước

Diệu kỳ ơi! Cho tôi được ước

Học trò thân yêu đều trưởng thành người.

                                                                        (11. 5. 2002)

 

ĐAU MẮT

Cay.

 Rát.

Bức bối

Tra thuốc.

Xuýt xoa

lèm nhèm chấm bài kịp ngày

nhạt nhòa

Bốn điểm !

 

Em phải gặp giáo viên chủ nhiệm

Trực nhật cả tuần ảnh hưởng thi đua

Mẹ ôm cột nhà lén lau nước mắt

Em bị đòn roi sau điện thoại của cha.

Xót xa...

Ôi con sóng cuồng si của người đàn bà từng trải

Em mười bảy chưa lần hẹn hò trai gái

Ngơ ngác ngọc ngà bặm môi xinh.

 

Sau dư luận, trước em vẫn lặng thinh

Bài thơ hay sao chỉ cảm và viết ra ngần ấy?

Em run rẩy

kịp một câu vỡ òa trong nắng

Thầy cũng chỉ biết và chấm em được thế…

thôi sao!

 

(Viết cho đề tài giáo dục đào tạo trong sự nghiệp đổi mới)

 

 

TRƯỜNG LÀNG

 

Đôi dép thay đôi giày

Quần đen thành màu đất

Nhận ra tình chân thật

Khi sống giữa hương rơm.

Về nhà bưng bát cơm

Lúa oằn mình trong bão

Người xoay trần giã gạo

Dưới giọt nắng hạt sương.

Đón các em tới trường

Thầy cô nhìn rơi lệ

Cái dáng người nhỏ bé

Mặt sạm tóc hoe vàng.

Đứng trong cùng một hàng

Đứa cao gầy thấp béo

Giọng nói em trong trẻo

Mắt biếc hòa mênh mông…

 

Chỉ cách một con sông

Học trò sao khác thế!

                                                                    

 Tháng 9.1999

 

(Viết cho đề tài giáo dục đào tạo trong sự nghiệp đổi mới)

 

 

VƯỢT TƯỜNG

 

Anh học khoa Toán em học Văn

Như Rô mê ô và Juy li ét

Miền dương và miền âm cách xa cả nghìn ki lô met

Tìm điểm chung hòa hợp tâm hồn.

Hai đứa sống cảnh cô đơn

Không dễ gì vào thăm em được

Bao lần bị phòng em hất nước

Đẫm gối từng đêm thương anh.

Con gái lớp anh bảo rằng em không xinh

Dáng thì điệu mà tóc thì dài quá!

(Phấn son gì đâu!) Lúc nào cũng hồng môi má

Đêm thơ nhạc nào cũng có. Lười học ghê!

Chúng mình đợi nhau mỗi buổi học về

Con đường ngắn không kịp lời hò hẹn

Khẽ chạm vai em đỏ bừng e thẹn

Lắp bắp dư thừa xen lá phượng lao xao...

Những buổi đêm buông em ngồi đếm sao

Cứ ao ước có một ngôi thật sáng

Chẳng bao giờ xa chẳng khi nào vắng

Anh bảo rằng nó ở trong mắt nâu.

Khoa Toán khoa Văn len lét nhìn nhau

Hạnh phúc đến tưởng chừng như không thể

Chuyện cũ giờ tranh nhau kể

Cô dâu ngượng ngùng trốn mãi vào anh.

 

 

 

ĐIỀU KHÔNG NÓI

 

Vẫn biết sắp xa nhau

Nhưng lạ chưa chẳng nói

Hai đứa cùng bối rối

Khoảng trời ắp tiếng ve...

 

       Ngày cuối đi học về

Bầu trời mênh mông quá

Bông phượng rớt bên hè

Trách điều ai chẳng nói.

 

     Cơn gió lạc đường đi

Mây buồn xo không tiếng

Một lần thôi, nuối tiếc

                                                                                       Chẳng nói lúc xa nhau.

 

 

 

GÃ KHỜ

(Nhân đọc bài thơ Chút tình đầu của Đỗ Trung Quân

và bài hát “Phượng hồng của nhạc sĩ Vũ Hoàng)

 

Vẫn là con đường ấy

Mà tôi nhận không ra

Buổi chiều nào cũng vậy

Âm thầm tiễn dáng hoa.

 

Tíu tít bên bạn bè

Say sưa em cười nói

Chẳng để ý đến tôi

Sao em vô tư thế!

 

Bóng em lướt qua rồi

Mái tóc còn vương vấn

Hương thơm sau gót chân

Luyến lưu cùng ở lại.

 

Tôi muốn nhìn em mãi

Dáng kiều in xinh xinh

Dịu dàng theo nhịp bước

Ngẩn ngơ tôi lặng thinh.

 

Vẫn trên con đường ấy

Em đến rồi em về

Chưa một lần em thấy

Ánh mắt kẻ tình si

 

 

09:50:29 26/10/2016 - Lượt xem: 3279
Tin liên quan