GỬI MẸ YÊU

Mẹ...

Mẹ ơi…

Trái tim con đã đôi lần thổn thức

Vô tình say đắm một chàng trai

Lòng si mê suốt đêm dài tâm sự

Mà quên đi mẹ cũng cần được sẻ chia.

 

Con lo lắng khi họ hờ hững vô tâm

Mà mặc cho những lời mẹ dặn

Con đau đớn sụt sùi khi sợ mất đi họ

Mà quên đi mẹ đã bao lần khóc thầm lặng lẽ vì con.

 

Tuổi bồng bột yêu đương mà quên đi tình mẹ

Con ngây dại chỉ biết nghĩ cho mình

Vội quên đi nhưng tháng ngày lam lũ

Mẹ thân cò lặn lội để nuôi con.

 

Đến một ngày con bất chợt  nhận ra

Thời gian đã lặng lẽ lấy đi tuổi xuân của mẹ

Vết chân chim hằn thêm nơi khóe mắt…

Mẹ kính yêu ơi … con ngàn xin lỗi

Thời gian ơi hãy chầm chậm thôi để cho con có mẹ mãi trên đời !

 

Buổi chiều nay con về khi nhạt nắng

Sân nhà mình khói bếp đã lên chưa?

Con thui thủi bước trên hiên vắng lặng

Ngồi xuống, cúi mặt

Con nuốt nỗi cô đơn vào tâm hồn thăm thẳm

Nhìn về tuổi thơ với cánh diều

Cõng ước mơ lên lưng chừng mây trắng

Cánh diều chao nghiêng

Trút nắng xuống cả cánh đồng lom khom dáng mẹ

Trút nắng xuống đầy biêng biếc mắt con.

Thời gian mài cánh diều dần mòn

Cánh diều chở đi tuổi thơ của con và tuổi xuân của mẹ.

Mẹ ơi, chiều nay con về rất khẽ.

Nụ cười mẹ và bữa cơm tối cho con.

 

Minh Phương

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tải file đính kèm: Tại đây:
04:22:17 27/09/2017 - Lượt xem: 3037
Tin liên quan