1. KHÓI

Nhớ khúc hát ngọt khoai sắn vùi rơm

Mùi khói thơm là mẹ

Đi nửa đời nứt nẻ

Mà đường cày con không thuộc nổi

Nỗi cô đơn bấm xuống thành hạt ngô khoai

Chiều khói bay

Không phải khói mẹ

Con cũng không còn là đứa trẻ

Đi mót nỗi buồn cây lúa ngày xưa

Có những điều rất xưa

Mà không câu ca hay cánh cò nào giữ nữa

Đi qua khói đời như bông lúa cởi chiếc áo xanh cho làn da tắm gió

Có sợi khói nào ôm con.

 

2. SỐNG

Đến với thế giới bằng hơi thở mong manh

Tắm nhiều buồn vui mà lớn

Một lá xòe cười một lá lặng rơi

Từ sâu thẳm mong manh bám vào cuộc đời

Hơi thở mang vết sẹo vạm vỡ

Bên nhánh buồn vui chợt nở

Khi cả hai tay chụm vào cầu nguyện

chẳng có trái phải nào có nghĩa

Khi lá rơi cũng không bận lòng trên dưới

Nghe tiếng mong manh nở lặng thầm

Dây nắng vặn mình leo giữa mùa đông

Lách từ nỗi đau để sống.

 

3. NGHỊCH LÝ

Chiều soi gương chỉ còn hai màu

Bức ảnh ngày xưa chỉ còn ngược sáng

Không biết viết gì cho màu đỡ nhạt

Lại tô mình bằng những không đâu

Phố ơi phố còn lại bao màu

Thước phim cháy

Bài thơ lộ sáng

Nghịch lý thành quen

Bình thường thành kinh ngạc

Hàng cây lạc mình

Đứt khúc yêu thương

Anh lại đi chụp hình nỗi buồn

Biết đâu chiều nay niềm vui ngược sáng cô đơn trở mình

Chợt lạ những thân quen

 

4. ĐÔI MẮT

Đôi mắt mưa đêm

Tiếng thở khẽ dội về

Ta cứ vớt màu đen chảy trên ô cửa

Co giật một cái nắm tay vào khoảng không

Mù lòa

Lạ kì khi ban mai gõ cửa

Mở hộp quà có đôi mắt rơi ra

 

5. NGẢ LƯNG

Ngả lưng xuống một ngày tắt nắng

bát cơm nuốt vội cho công việc cuối ngày

Cũng chỉ có chút ít thời giờ cho câu thơ nguệch ngoạc

tan tầm rồi nỗi buồn cũng rộng hơn

chê làm gì những bài thơ viết bên đường

chỉ là thở cho một ngày thườn thượt

cho tim mình rung lên một chút

cho cỗ máy trong mình người hơn

ngày mai tôi lại ra đường

lẫn lộn giữa buồn vui

và bát cơm nuốt vội

câu thơ vẫn vô tội cho tiếng thở dài

 

6. ĐÊM NGỦ QUÊN TRONG PHÒNG SÁCH

Đêm ngủ quên trong phòng sách

Đàn chữ bò ra thăm thăm

Từ những bầu trời chưa bao giờ mở mắt

Hoặc giả bị lãng quên

Đêm ngủ quên trong lặng yên

Con chữ đè ngực

Nức nở sắc màu khác nhau

Im lặng mùi kiếp người trầm mặc

Khóc nấc nên những cuộc đời mãi nằm trong sách

Hoặc giả vĩnh viễn đi vào cõi chẳng ai hay

Kẻ đốt đền và kẻ giả vờ lãng quên

Tiếng đòi nợ không đến tai mặt đá

Kẻ gục dưới chân đền ôm xác chữ

Kẻ thắp nhang bằng mắt đến bao giờ

Kẻ thoát thai từ chân trời cũ

Từ rách nát chui ra

 

7. BIẾN MẤT

Khi giọt mồ hôi biến mất

Không nhớ được đã chảy qua bao vật lộn trên cơ mặt

Vạch một đường chỉ mong manh gân lá

Cuộc đời

Ai sẽ vẽ trọn cánh đồng không có mồ hôi

Chảy mãi mà thành vạch

Chấm bút vào đường viền cong vắt

Vạch qua má người đọng vết chân chim

Thản nhiên chảy và quên biến mất

Nghe ầm thầm từ lòng đất

Những tái sinh giọt người mọc qua khe nứt đồng xanh

 

12:35:54 28/08/2016 - Lượt xem: 1370
Tin liên quan