Mảnh!

Lát cắt

Sâu và đọng máu

Từng mảnh, từng mảnh tôi hư hoại

Bỏ không đành

Giữ cũng chẳng yên

Tôi vỡ tan với trò chơi xếp hình thuở nhỏ

Ghép không đành mảnh vỡ vô duyên

Thôi! Một mảnh ta dành cho kí ức

Một mảnh ta thả lên trời

Còn một mảnh liệng vào bóng nước

Tưởng hết rồi ta lại vỡ đôi.

 

Mùa đông

Có những giấc mơ rụng bên thềm

Chất nhựa cạn khô thành cát

Gió lạnh cắt cuộc đời từng mảnh

Phiêu dạt phương trời

 

Đặt trái tim lên bàn cân

Thấy hao vơi tình nghĩa

Đặt trái tim lên bàn cân

Nặng thêm nhiều lo sợ

 

Đồng hồ méo mó thời gian

Nhanh như niềm vui, chậm như dĩ vãng

Kéo một phần đời lên dốc

Thả một hy vọng dở dang

 

Những khi hoang mang

Lật mảnh đời xem thử

Lồng ngực tan vỡ

Lá úa đập thay tim

 

Cho ai đi qua những nỗi niềm mùa đông

Gói ước mơ dưới gốc cây già

những âm thanh còn lại chảy dài trên bia đá

Vỡ thành ngàn câu ca.

Câu chuyện cây đàn

Cây đàn của tôi phủ bụi

Nhớ một thời nó hát

Nhưng âm thanh chuệch choạc nhiệt tình

Tiếng hát vô tư quãng cao của gió

Lung linh nắng vàng

 

Cây đàn đứt dây

Nhớ ngày nước sơn của nắng

Hát bốn mùa 1 bản romance

 

Cây đàn của tôi

Nhớ cái ngày gam còn chuệch choạc

Không biết sợ cứ hát

Át tiếng cuộc đời thị phi

 

Cây đàn của tôi giờ yên góc tối

Chỉ hát về đêm những khúc giận hờn

Thanh âm dịu êm nhưng đã chết

 

Cây đàn của tôi muốn hát

Muốn nối chiếc dây đã đứt lâu rồi

run rầy đi tìm phách nhịp

 

người - đàn nhìn nhau xa lạ

Cố tìm hòa âm không nổi

gắng gượng gặp nhau chỉ ở tông trầm

 

Rồi một ngày khúc bi ai

Cây đàn vỡ lần cuối cùng của nó

Đã hát để một lần tồn tại

kỉ niệm cuối cùng giữ lại

một sợi dây đã nối vạn lần.

 

Dưới đại dương

 

Đại dương xanh

Ta trôi nhanh vào nhịp sóng

trắng như mây vỡ òa bong bóng

Đại dương xanh

Ta thả mình nằm ấp ôm lòng biến

Nẳm im nhìn trời

Nhẹ bâng câu hát dưới lòng đại dương

Nhưng con sóng trôi qua trước mắt

Ồn ảo vào vội vã

Ta vẫn dưới đáy  lặng im, vô định

 

Có một khoảng trời xây cất từ lâu

Có vì sao rớt vào đôi mắt

Vẫn ngắm nhìn nhưng con sóng trôi qua

Vẫn vội vàng thế

Dù mảnh đá cứa ta nhỏ máu

Cát min màng lấp đầy trái tim

Với tay không chạm nổi

Con sóng cứ trôi.

 

Zíc zắc

 

Bầu trời xanh

Mỉm cười với tôi

Mơ về thiên hà với những ngôi sao sáng

Không cô đơn và giật mình

Có kí ức viết thành bài hát

một thuở xa xôi vũ trụ

Lan man trong bóng đêm

 

Bầu trời xanh mỉm cười với tôi

Khi cất cánh bay về

Thả mình vào nỗi nhớ

Giọt nước mắt đầu tiên là ngôi sao chổi

làm thế giới vỡ tan

 

bầu trời xanh

Có lại lành

Có lại cười với tôi như tình yêu thuở nhỏ

Khép miệng hố đen

cập bến ngân hà

 

Bầu trời xanh nếu một ngày xanh lại

hãy mỉm cười với tôi

Trong giấc ngủ yên bình

cơn mơ về không cần ám ảnh

từng mảnh buồn zíc zắc vô thanh

 

Đêm

 

Đêm

Khi hơi men đã tan ra sau những hơi thở

Ta trở về trong bóng tối

Những kỉ niệm tan ra

Và nghĩ suy đọng lại

Đếm từng bước chân nặng nề

Khoe mắt đã khô

Náo nhiệt nào còn lại

Chỉ có tiếng kêu khắc khoải thê thảm rớt vào đêm

Ngọn lửa nào còn cháy

Trong cơn mưa lạnh cuối mùa

Nhiệt tâm này đã tắt

Khi lòng thành chạm tới vô ơn

Hôm nay ơi xin đừng tạ từ

Nếu ngày mai không còn đau đớn

Mải miết đi trên con đường bận rộn

Lại gặp bóng hình

chìm mãi...  vào đêm.

 

Đi qua mùa xuân

 

Đi qua cây đào nở

Mùa xuân rơi ờ hờ

Nhặt xác mùa xuân nhỏ

Chôn ngọn gió đợi chờ

 

Tuôi trẻ đã qua rồi

Khi ta vừa ngưỡng cửa

Cuộc đời như ngọn cỏ

Ta, sương đọng vỡ rồi

 

Người hát rong

 

Trôi trên nửa dòng sông

Mới thấy mình là bụi

Kỉ niệm tan thành khói

Cam phận gió lên trời

 

Cam lòng ngậm máu đau

cứa lìa ba khối thịt

tan rữa rồi ai biết

Xương khô lạnh chân trời.

 

Người hát rong

 

Ngân lên một tiếng tiêu

Sầu rớt vào ngõ vắng

Tiếng đàn trong im lặng

Vương nhẹ vào lòng ai

 

Khẽ một tiếng thở dài

Thấy trời thu tê tái

Xác ve từ năm ngoái

Hồn nhập vào giọt trong

 

Người nghệ sĩ hát rong

Hát đâu vì kiếm sống

Hát cho trời cao rộng

Hát cho cả cuộc đời

 

Rồi tháng năm cứ trôi

Vào một đêm mưa lạnh

Tiếng đàn trong hưu quạnh

Vỡ cùng hạt mưa rơi

 

Tiếng đàn đứt ngang trời

Người đi đâu chẳng thấy

Con phố xưa vẫn vậy

Chỉ thiếu tiếng đàn thôi.

 

10:28:04 07/03/2013 - Lượt xem: 2382
Tin liên quan